Dục vọng thực chất chính là lòng thèm muốn, mong muốn có phần tầm thường, không chính đáng về những nhu cầu của cá nhân chủ nghĩa của con người. Đã là con người thì dục vọng chính là thực chất, không ai không có. Tùy từng thời điểm khác nhau, chúng ta mới có thể nhận định dục vọng là xấu hay không xấu. tỉ dụ như lúc còn bé, dục vọng đơn giản chỉ là những món quà bánh thơm ngon, trò vui chơi, giải trí. căn bản vẫn chưa mang sự tính nết hay bất chấp để có được.

Lớn hơn một tí, dục vọng bắt đầu tăng lên với những thèm muốn về vị trí trong lớp học, trong một tập thể như thành tích học tập, thành tích trong công việc… hay tiền nong, danh vọng, địa vị. Nói chung chính là cái mà con người chúng ta ham muốn có được. Khi dục vọng vượt quá mức độ khăng khăng, nó sẽ trở thành lối mòn dẫn dắt con người đến những suy nghĩ, lời nói và hành động sai trái.
Dục vọng ở mức quá cao khiến những nguyên tố thường ngày không còn thỏa mãn nên khiến con người tìm đủ mọi cách, dù là tà giáo hay chính đạo để đạt được thứ mà mình muốn. Nó đã trở nên sự tham vọng bất chấp mánh lới. Ý nghĩa lúc này không hề tích cực mà chắc chắn sẽ ảnh hưởng thụ động đến cuộc sống. Vậy nên, trông khách quan và toàn diện thì dục vọng là con dao 2 lưỡi với sự tác động đa chiều đến cuộc sống như:

Khi ở mức vừa đủ và bản thân có thể kiểm soát được, dục vọng giúp con người đặt ra mục tiêu, mục đích cho 1 công việc hoặc vấn đề nào đó liên can đến nhu cầu thỏa mãn của bản thân. Tác động tích cực chính là việc tạo ra động lực và cả áp lực để chúng ta thế tìm cách hoàn thành các dự kiến hay những việc cần làm để đạt đến kết quả bản thân mong muốn.
Khi dục vọng vượt mức kiểm soát, lý trí sẽ không còn sáng suốt nữa. Lúc đó, phần “con” sẽ vượt lên tầm vóc phần “người”. Bản thân chẳng khác nào con thú hoang bất chấp mọi hiểm để bắt được con mồi. Ý chí lệch lạc thì hành động chẳng thể đúng đắn. tâm khảm chìm trong mù quáng sẽ khiến con người trở thành ích kỷ, bất chấp thủ đoạn và đen tối, đáng sợ.


Dục vọng có hai kết quả, nếu được thoả nguyện thì càng tham, tâm tham càng nặng, thèm muốn có khi còn tăng cao hơn lúc trước. Còn nếu dục vọng không được thỏa mãn, lấy thí dụ như khi đứa trẻ nó muốn một cái gì đó mà chúng ta không cho nó. Nó sẽ không kiềm được oán thù, quấy khóc. Dù không chuẩn xác hoàn toàn nhưng con người thường như vậy, chỉ cần có lòng tham mà được thỏa mãn thì là tai họa, sẽ còn tham lam hơn so với trước đây. Nếu không được thỏa mãn thì không can tâm, oán thù và giữ nhiều nghĩ suy tiêu cực trong lòng.