Tất tần tật về kim cương

Bạn có biết rằng hơn một tỷ năm trước, ở sâu bên trong lòng đất, với sức nóng khủng khiếp và áp suất cực cao đã tạo nên những hạt kim cương mà người ta đã khai thác được vào ngày nay hay không?


Chữ "diamond"(tiếng Việt là kim cương): nó có bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp cổ. Với "adamas" có nghĩa là vô song. Người Ấn Độ từng khai thác kim cương và sử dụng trên những biểu tượng trong tôn giáo cách đây ít nhất 2.500 năm.

Vào năm 1796, nhà hóa học Smithson Tennan đã khám phá ra cấu trúc hoá học của kim cương là những phân tử carbon và gần giống cấu trúc hóa học của than. Nó được nối với nhau bằng những liên kết đối xứng hình lập phương

Những tạp chất mà chúng ta thường gặp nhất trong kim cương thì họ thường tồn tại ở khí nitơ. Một phần nhỏ nitơ trong tinh thể kim cương sẽ tạo ra màu vàng, thậm chí là màu nâu. Trong tiêu chuẩn GIA thì viên kim cương không màu là “D” và màu vàng là “Z”.

Thường thì nếu kim cương ở dạng thô thì nó sẽ không đẹp và ít chiết quang. Nhưng sau khi được cắt, gọt thì nó sẽ mang một vẻ đẹp riêng không có gì sánh nổi. Có vô số cách cắt được nghĩ ra từ xưa đến nay như cắt “tròn”, “bánh mì” (hạt dưa), “vuông”, “trái tim”, “hoa hồng”. Một viên kim cương được cắt tốt là khi nhìn từ trên xuống phải nó có màu trắng.



Tuy nhiên do nhu cầu về kim cương trong các các lĩnh vực như: y khoa, công nghệ thông tin, vũ trụ, máy bay, quân sự... ngày càng gia tăng nên rất nhiều công ty đang cạnh tranh ráo riết trong sản xuất kim cương nhân tạo. Vì thế, vào thập niên 50 của thế kỷ XX, người ta đã tạo kim cương nhân tạo.